Là một dân tộc giàu có nhất
thế giới, người Do Thái có phương pháp dạy con kiếm tiền khiến mọi người phải
ngạc nhiên và khâm phục!
“Tiền của thế giới này nằm trong túi người Mỹ, và tiền
của người Mỹ lại nằm trong túi áo người Do Thái”… Những lời này, chỉ sau khi
gặp Matthew tôi mới thật sự hiểu được.
Trong cuộc sống hỗn độn, chúng ta ít khi dạy con cái
những chuyện liên quan đến kiếm tiền, nhưng đồng thời chúng ta lại rất mong con
cái sau này có thể thành đạt. Với tư cách dân tộc giàu có nhất thế giới, người
Do Thái tin rằng, muốn con cái trở nên giàu có, cần phải sớm dạy cho chúng
phương pháp kiếm tiền.
Bạn có thể mua cho con cái đồ
chơi, tại sao lại không dạy chúng cách kiếm sống? Đó cũng là tạo ra niềm vui
cho chúng! – Đây là logic của người Do Thái.
Cách
làm của Matthew khiến tôi không thể ngờ tới, nhưng lại không thể không bội phục
ông ấy.
Chính mình sáng tạo cơ hội
kiếm tiền tiêu vặt!
Ở
nước Mỹ, tiền tiêu vặt của con cái không phải là tiền cho không. Thay vào đó,
các khoản chi này đều được quy ước rõ ràng: con làm được bao nhiêu việc, thì sẽ
cho con bấy nhiêu tiền!
Nhưng Matthew cho rằng, như vậy
cũng quá bị động, phương pháp của gia đình ông là: Bảo con trẻ vào trong sân
chơi, xem có thể tự mình làm việc gì hay không. Sau đó chúng trở về cho cha mẹ
biết rằng chúng có thể làm gì, và có thể nhận được bao nhiêu tiền khi làm việc
này.
Quá
trình này nguyên là một cuộc đàm phán: Bọn nhỏ đi khắp nơi tìm nhu cầu, sau đó
mới đến đàm phán với cha mẹ chúng rằng chúng muốn được bao nhiêu tiền công. Như
vậy, chúng sẽ học được cách “đề xuất” và “mặc cả”. Hơn nữa, bọn nhỏ sẽ không nhận
được món tiều tiêu vặt cố định, trừ khi bọn chúng tìm ra cơ hội kiếm tiền. Ở
nước Mỹ, không dễ tìm ôsin, bởi mọi việc nội trợ trong gia đình cơ bản đều là
bọn nhỏ tranh làm.
Từ nhỏ đã bồi dưỡng thói quen quản lý tài sản cho con cái
Con cái của chúng tôi có tất cả
hai ống tiết kiệm. Với số tiền tụi nhỏ kiếm được, một nửa cho vào tài khoản
chung của gia đình, một nửa cho vào tài khoản mua đồ chơi. Khoản tiền trong tài
khoản mua đồ chơi, bọn nhỏ có thể tùy ý chi tiêu. Nhưng khoản tiền cho gia
đình, cứ sau mỗi nửa năm lại gửi ngân hàng một lần. Tài khoản ở ngân hàng, mỗi
năm sẽ giao cho người quản lý tiền cho chúng (Hai đứa con của chúng tôi, đứa 7
tuổi, đứa 9 tuổi, mỗi đứa con đều có một người quản lý riêng).
Tại sao chỉ có người lớn kể
chuyện cho con cái nghe?
Mỗi buổi tối chúng tôi kể chuyện
xưa cho con cái nghe, phần lớn đều là tôi kể, tôi cũng rất quý trọng khoảng
thời gian này, nhưng đôi khi làm việc cả ngày đã rất mệt, tôi sẽ phàn nàn với
Matthew.
Ông
liền nói: “Tại sao bạn không cùng ngồi với bọn nhỏ, rồi giao cho chúng bốn thứ
– một chiếc áo sơ mi, một chiếc cà vạt, một búp bê và một chiếc máy tính xách
tay, rồi bảo chúng kể chuyện cho bạn nghe?”
Sau
khi làm vậy, một tuần lễ có bốn ngày là tôi kể chuyện cho bọn trẻ, ba ngày còn
lại bọn nhỏ kể chuyện cho chúng tôi.
Như
vậy, có thể bồi dưỡng sức sáng tạo, năng lực suy nghĩ độc lập của bọn nhỏ,
tương lai chúng sẽ không ngại diễn thuyết trước mặt nhiều người. Rất nhiều trẻ
em đã lên cấp 3 mà vẫn không qua được cái cửa diễn thuyết kia. Thật ra, vì
chúng được luyện tập quá ít. Nếu mong con cái trở nên nổi bật trong tương lai
thì những tố chất này là vô cùng quan trọng.
Trẻ con cũng có thể học quản
lý!
Matthew thường xuyên kể những
việc trên công ty, loại người nào không xứng với chức danh công nhân, loại
người nào là công nhân chuyên nghiệp.
Lúc
ăn cơm bên ngoài, gặp việc phục vụ không tốt, ông sẽ phân tích cho trẻ, cái gì
gọi là dịch vụ tồi. Hiển nhiên, những điều này không cần phải có trình độ quản
lý kinh doanh mới có thể học được.
Thật
ra, chúng ta mỗi ngày đều gặp được nhiều chuyện như vậy nhưng lại không tận
dụng cơ hội để dạy con cái những điều này. Hiển nhiên bạn không cần phải chờ
con cái lớn rồi mới dùng tiền giúp nó học bù đúng không?
Trách nhiệm của bậc cha mẹ rốt
cuộc là gì?
Khi nghe nói các bậc cha mẹ ở
châu Á thường mua nhà cho con cưới vợ, Matthew và người nhà của ông vô cùng
ngạc nhiên.
Gần
đây còn nghe nói, các biệt thự ở New York bảy phần người mua là đến từ Trung
Quốc, trong đó phần lớn là mua cho con làm nơi đọc sách. Gia đình Matthew đều
cảm thấy các bậc cha mẹ Trung Quốc làm như vậy là không có trách nhiệm đối với
con cái.
Dạy cách kiếm tiền là trách nhiệm của bậc cha mẹ, chứ
không phải là kiếm tiền cho con.
Lúc
Matthew đến New York để học, mẹ của ông có một dãy nhà trọ ở trung tâm chợ New
York, lúc ấy ông hỏi mẹ, có thể cho ông vào đó ở không. Mẹ ông nói, con có thể
ở, nhưng tiền thuê nhà thì một đồng cũng không thể thiếu. Sau việc đó, vì suy
nghĩ của bản thân mình mà ông tự thấy hổ thẹn.
Con
chúng tôi, hiện nay một đứa 12 tuổi, một đứa 14 tuổi, không có thói quen ngửa
tay xin tiền. Ngoại trừ làm việc bếp núc kiếm được tiền, chúng đều có con đường
phát tài riêng của mình.







0 comments so far,add yours